Một lần lên thăm chiến trường xưa Điện Biên

Ngày mai 07/05 là kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên “chấn động địa cầu” và cả nước cũng đang háo hức chờ đón một lễ duyệt binh hoành tráng. Nhớ lại 21 năm trước tôi cũng đã từng vác ba lô lên Điện Biên để tới thăm tận nơi nhiều địa điểm đã đi vào lịch sử.

Tại sao lại là chỉ một năm (2003) trước kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên? Cũng không có lý do gì rõ ràng, chỉ là thích thì đi :). Nhưng chắc chắn có một lý do là tôi không muốn đi thăm nơi đâu vào đúng các dịp kỷ niệm cả, vì sẽ đông người và ồn ào. Ví dụ như dịp kỷ niệm này đây, bảo tàng phải đóng cửa vì đông quá, máy bay đông gấp 5 lần bình thường, khách sạn cháy phòng… Mỗi người một khác, tôi thích lịch sử chứ không thích lễ hội. Còn như một đứa em tôi thích hội hè đang ở trên đấy thì thấy nó nói là đến 4 điểm thì đứng ngoài 3, có chơi có đứng chờ 😀

Thời điểm tôi đánh chiếm hầm De Castries 21 năm trước :D

Tại sao giờ mới post ăn theo thời sự :D? Tại vì năm 2003 tôi còn chưa có blog, thời điểm đó blog còn rất mới và còn xài tên ban đầu là weblog cũng như mới chỉ có số ít developer thích viết lách xài. Không nhớ có post ở forum nào không vì giờ lâu quá rồi và các forum ngày đó thì cũng chết hết rồi 😀

Quay trở lại chuyến đi. Khoảng 4h sáng hay hơn gì đó tôi và một thằng bạn thân vác ba lô ra đường đứng chờ xe, chúng tôi bắt xe khách chạy tuyến HN-ĐB xuất phát từ bến xe Giáp Bát, mỗi ngày chỉ có một chuyến. Quãng đường 500km hứa hẹn một chuyến đi thú vị lần đầu lên Tây Bắc. Ngày đó cũng có đường bay HN-ĐB rồi, nhưng mà đi máy bay thì còn biết quái gì về đường lên Tây Bắc nữa 😀

Đường lên Tây Bắc thì cứ thế mà đi thôi, Hoà Bình, Mai Châu, Mộc Châu, Sơn La, Tuần Giáo, và cuối cùng là tới Điện Biên Phủ, phù, mệt nhoài. Chặng đường 100km đầu tiên (đi tới thị trấn Mãn Đức, Hoà Bình) thì tôi từng đi nhiều lần từ lúc còn học cấp 1, có mỗi một đoạn đáng sợ nhất là dốc Cun thì giờ hết sợ rồi vì đường đã mở rộng an toàn hơn, những năm sau này thì nói vui là xe chạy qua dốc Cun lúc nào còn không biết ấy chứ :D. Từ sau dốc Cun trở đi có lẽ cũng là lúc cảm nhận thấy rõ núi rừng phía Bắc nó thế nào khi mà thường xuyên xe chạy bên cạnh các vách núi dựng đứng.

Nhưng vì lên Điện Biên vào thời điểm trước một kỷ niệm lớn nên hai thằng tôi có một hành trình nhớ đời, cả tuyến QL6 như một đại công trường phá đá mở đường. Đường ngày đó còn xấu lắm nhưng chuyến đi của chúng tôi đường còn xấu nữa do vô số đoạn đang làm dở đất đá ngổn ngang. Đã thế đi một lúc lại phải dừng chờ vì hoặc là mới nổ mìn phá núi xong còn đang dọn dẹp, hoặc là sắp nổ mìn. Thế nên tối mịt tôi mới thò mặt lên tới Điện Biên.

Một đoạn đường đang thi công

Một điều hơi tiếc là đâu tới khoảng 5h chiều mới đi qua đèo Pha Din nổi tiếng, lúc này mặt trời đã tắt nắng, trời nhiều mây mù.

“Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ / Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát / Dù bom đạn xương tan, thịt nát / Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh” – những câu thơ tràn đầy khí thế đánh giặc của Tố Hữu. Tố Hữu làm thơ giỏi thế nào thì ai cũng biết rồi, nhưng còn giỏi nữa là có lần tôi đọc đâu đó nói là hình như khi viết ra những câu thơ này ông ấy còn chưa từng đi qua đèo Pha Đin 😀

Đèo Pha Đin mịt mù mây chiều

Đường xấu đi mất nguyên một ngày nhưng đầy hào hứng vì đấy là lần đầu tiên tôi biết tới núi rừng Tây Bắc hiểm trở. Chiếc xe khách bò chậm chậm lắc lư trên các con đường dốc và đầy ổ gà, lúc thì là hai vách núi che tối om cả con đường… chiếc đài cassette trên xe lúc chạy lúc dừng theo nhịp xe lắc lư. Cho đến giờ chưa bao giờ tôi thấy nghe Thanh Hoa hát bài Tàu anh qua núi hay như chuyến đi đấy.

Trước khi đi thì tôi đã tìm hiểu và đọc thấy trên Điện Biên có món “măng leo chấm chéo” của người dân tộc Thái, nên thử. Lên tới nơi tôi đã đi hỏi vài nơi, ra chợ hỏi, mà dốt cuộc không ai biết nó hết. Thằng bạn tôi nó thấy tôi dở hơi quá.

Cuối cùng như mọi người khách lên Điện Biên, tôi cũng lần lượt đi thăm các địa điểm lịch sử. Trải nghiệm thực tế bao giờ cũng khác, mấy cái xe tăng khẩu pháo và cả hầm De Castries đều bé tí :D, nhưng nghĩa trang liệt sỹ thì rất lớn, cả cái hố tạo ra bởi 1 tấn bộc phá để dứt điểm cứ điểm đồi A1 cũng rất lớn.

“Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam / Hoa mơ lại trắng vườn cam lại vàng“

Miệng hố bị phá bởi 1 tấn thuốc nổ trên đỉnh đồi A1

Chiều về còn đáng nhớ hơn nữa vì thậm chí xe đi chậm quá còn phải nghỉ lại một đêm giữa đường!!!