Lâu rồi mới lại thấy Kindle

Trong suốt chừng 5 năm vừa qua tôi đi xe bus gặp đúng một lần có người đọc sách, tất nhiên là rất lạ nên lén để ý mấy lần mới nhìn ra cái bìa. Là ông “Tony buổi sáng” 😂 (mở ngoặc là sao 😂, vì ông Tony gì đó tất nhiên là ai mà nghe đài đọc báo đều phải biết rồi, nhưng style này tôi không thích nên không để ý). Mở ngoặc lần nữa là đang nói đọc sách giấy, chứ còn đọc ebook trên điện thoại thì chịu sao biết vì gần như ai cũng cắm mặt vào điện thoại, chính tôi cũng đọc ebook trên xe bus suốt, và chắc cũng là người hiếm hoi cầm sách giấy đọc nữa. Cố phát nữa, nhưng đi xe bus giờ đẹp nhất là nghe podcast, đọc trên xe dễ hư mắt (mắt tôi thì hư sẵn rồi 😂).

Kể từ đâu 2008-2009 khi tôi cũng đua đòi theo trend mua một cái Kindle 3 rất hot lúc đó thì cũng thấy khá nhiều người đọc trên Kindle, nhưng là về sau này khi Kindle có gắn thêm đèn rồi. Lần gần đây nhất thấy một ông có Kindle hình như là ông Gia Huy Luong, còn từ rất lâu rồi sáng nay mới gặp một thanh niên trẻ trong thang máy đọc Kindle, mà nó đọc loại gì size nhỏ, chữ thì lại để to tướng cứ phải lật trang liên tục.

Sau đâu 2-3 năm thì thú thật là tôi cũng không mấy đọc Kindle nữa, tác dụng còn lại của Kindle là như một khung ảnh động để bày trên bàn hay giá sách cũng hay, nó random hiện một số writers mà tôi không biết ai cả ngoài John Steinbeck (nhà văn yêu thích của tôi với tác phẩm nổi tiếng “Tôi, Charley và hành trình nước Mỹ”, tít dịch rất hay mà tít English có khi còn hay hơn 🤩). Còn một số điều đáng nhớ nho nhỏ với tác phẩm này, nhưng thôi không muốn nói nữa 😂. Do xài e-ink nên pin sạc một lần là “khung ảnh” được xài cả tháng.

Nhớ lần mới rước được cái Kindle 3 từ tận Amazon xa xôi tôi hào hứng lắm, viết review rõ dài (mà cái forum đó chết toi từ lâu rồi). Ngắn gọn là Kindle xài e-ink nên không hại mắt, pin lâu kỷ lục, format ebook đơn giản vì toàn text nên có thể nhét cả một thư viện trong túi. Tóm lại về mặt công nghệ hiện đại thì rất hay, mà không hại điện, Kindle 3 mua cũng đâu vài chục $, rất rẻ. À Kindle còn dùng để đọc báo, bài nào muốn đọc có thể chọn read it later và email vào Kindle, nhưng về sau các tool đọc như Pocket đã tiện lợi hơn nhiều nên chức năng này cũng không cần dùng mấy.

Nhưng xài Kindle có một số bất tiện, nó chỉ hữu ích nhất với ai thích sách văn học vì 3 lý do: có sẵn rất nhiều, sách mới cũng được cộng đồng typing nhanh, và chủ yếu là text cũng như không hay phải note/highlight. Các loại sách của các lĩnh vực hẹp hơn thường rất ít, hoặc rất lâu có sách mới – bạn nghĩ đúng đấy, tôi đang nói về sách download và nghĩa là vi phạm bản quyền, nhưng sách tiếng Việt mà muốn mua cho Kindle thì cũng không có (gần đây tôi không chắc, và một số NXB của Việt Kiều thì hình như có bán trên Amazon cho Kindle). Giải pháp mỗi cty phát hành có một app reader riêng và chỉ đọc ebook của mình, dù là cách gần như duy nhất để bảo vệ bản quyền nhưng theo tôi sẽ sớm chết yểu hoặc cứ dặt dẹo mãi thôi, tôi thà mua sách giấy chứ không vì muốn đọc một ebook (dù giá rất rẻ) mà phải xài riêng một cái reader app (you want a banana but you get a gorrila holding the banana and the entire jungle, cảm giác này tôi trải nghiệm suốt nhiều năm nay 😂).

Xài Kindle mà đọc một lèo thì sướng (loose yourself in your reading), chứ phải search với lật đi lật lại, note/highlight thì quá là cực hình, mà Kindle sau này còn không có bàn phím không hiểu làm thế nào! Thế nên Kindle hay thì hay thật mà tôi lại đọc Books app (của Apple) trên iOS/macOS hơn, đẹp vô địch, kém mỗi Kindle khoản hại mắt 😛. Sau sách EPUB đọc với Books thì lựa chọn đại chúng vẫn là PDF, nói chung nó hơn EPUB ở chỗ số lượng sách nhiều hơn, nhưng nó chỉ đọc được trên máy tính vì nó rất ngu, không biết cho giãn text như EPUB mà cứ nhét nguyên một trang trên màn hình điện thoại thì đọc thế chó nào được (ghét bọn Adobe độc quyền). Nhớ dạo Kindle làm mưa làm gió các chuyên gia thi nhau dự đoán là sách giấy sẽ chết, đúng là B&N có đóng cửa thật nhưng mà sách giấy vẫn sống khoẻ đó thôi.

Mời mò ra cái Kindle trên giá sách, mang ra sạc pin, 13-14 năm gì đó vẫn chạy tốt, màn hình hơi lỗi tí thôi.